Kỹ thuật địa cầu: Những ý tưởng táo bạo thay đổi khí hậu trong lịch sử
Từ những kế hoạch táo bạo như đập Gibraltar đến làm ấm Bắc Cực, con người đã ấp ủ nhiều ý tưởng kỹ thuật địa cầu để thay đổi khí hậu. Giữa lúc khủng hoảng môi trường hiện nay, các giải pháp công nghệ đang được cân nhắc nghiêm túc.
Trả lời nhanh
Kỹ thuật địa cầu là việc sử dụng công nghệ để can thiệp vào môi trường Trái Đất nhằm chống lại biến đổi khí hậu. Các ý tưởng bao gồm làm sáng mây, bơm lưu huỳnh vào khí quyển hoặc xây dựng đập khổng lồ để thay đổi mực nước biển.

Mục lục bài viết
Trong bối cảnh khủng hoảng khí hậu ngày càng trầm trọng, việc sử dụng các biện pháp can thiệp công nghệ quy mô lớn vào môi trường Trái Đất, hay còn gọi là kỹ thuật địa cầu (geoengineering), đang dần trở thành một chủ đề được thảo luận nghiêm túc. Tuy nhiên, ý tưởng về việc con người có thể định hình lại thế giới để phù hợp hơn với mình không phải là mới mẻ, mà đã tồn tại từ nhiều thế kỷ qua với những tham vọng không tưởng.
Can thiệp công nghệ: Giải pháp hay rủi ro tiềm ẩn?
Ngày càng nhiều nhà khoa học tin rằng chúng ta đã để cuộc khủng hoảng khí hậu kéo dài quá lâu, đến mức hy vọng duy nhất để ngăn chặn các thảm họa ngày càng gia tăng là phải sử dụng các biện pháp can thiệp công nghệ. Những khái niệm như làm sáng mây, bơm lưu huỳnh vào khí quyển, hay sử dụng các tấm gương siêu nhỏ trong không gian – tất cả đều nhằm giảm lượng ánh sáng mặt trời chiếu tới bề mặt Trái Đất – đang được các doanh nhân và chính phủ ủng hộ. Họ lập luận rằng, kỹ thuật địa cầu giờ đây là điều không thể tránh khỏi. Dù còn nhiều tranh cãi về tính hiệu quả và rủi ro tiềm tàng, nhưng rõ ràng, ý chí thay đổi môi trường tự nhiên của con người đã có từ rất lâu.
Atlantropa: Giấc mơ thay đổi địa lý châu Âu và châu Phi
Quay ngược dòng lịch sử, vào những năm 1930, kỹ sư người Đức Herman Sörgel đã đề xuất một kế hoạch táo bạo mang tên Atlantropa. Kế hoạch này bao gồm việc xây dựng một con đập khổng lồ chắn ngang eo biển Gibraltar, với mục tiêu hạ mực nước biển Địa Trung Hải xuống 200 mét. Mục đích của Sörgel là tạo ra hàng triệu hecta đất đai màu mỡ mới, được canh tác bởi lao động châu Phi, từ đó giải quyết nguyên nhân gây ra các cuộc chiến tranh ở châu Âu qua nhiều thế kỷ. Đồng thời, châu Âu và châu Phi cũng sẽ được cung cấp nguồn thủy điện gần như vô tận. Vision này đã thu hút sự ủng hộ rộng rãi, thậm chí các kỹ sư hàng đầu còn tham gia thiết kế con đập vĩ đại. Dù một số ý kiến lo ngại về tác động của việc rút cạn Địa Trung Hải đối với các kênh đào ở Venice (Sörgel hứa sẽ có 'biện pháp đặc biệt' để giải quyết), kế hoạch Atlantropa vẫn tồn tại đáng kinh ngạc sau Thế chiến thứ hai và tiếp tục được thảo luận cho đến những năm 1960.
Tham vọng làm ấm phương Bắc của Liên Xô
Người Nga từ lâu đã cảm thấy thiệt thòi về khí hậu, như chuyên gia khí hậu học người Mỹ P.E. Lydolph, một nhà nghiên cứu về địa lý Liên Xô, đã nhận định: 'Nhìn chung, đất nước này thiếu nhiệt.' Do đó, các nhà khoa học Liên Xô đã ấp ủ những kế hoạch lớn để làm ấm vùng Bắc Cực. Một trong những ý tưởng được đưa ra là cắt một kênh đào qua sống núi Thompson-Wyville, một công trình đòi hỏi phải đào bới tới 3.000 km vuông đáy biển ở độ sâu hơn một kilomet. Tư duy này theo sau tuyên bố về 'kế hoạch vĩ đại của Stalin' nhằm cải tạo thiên nhiên, thể hiện khát vọng mãnh liệt của con người trong việc chinh phục và biến đổi môi trường theo ý mình, dù quy mô và độ khó của các dự án là phi thường.
Ý kiến bạn đọc
Bạn cần đăng nhập để gửi bình luận — bấm Gửi sẽ hiện cửa sổ đăng nhập.
Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ ý kiến.


